Đại ca Tư Búa- Ara Phát
Lại một câu chuyện linh tinh trong đời, chuyện này Ara vợ cũng biết vì sau lần đầu hắn ghé môi hôn, hắn cũng khai hết những chuyện vắn chuyện dài, chuyễn vặt vãnh, những chuyện mà các bậc « lương sư » đồng nghiệp của hắn nghe xong lắc đầu. Cũng may là khai hết với cách mạng để được sự khoan hồng nên giờ đây hắn mạnh miệng kể lại mà không lo đảng bắt làm kiểm điểm, mấy đứa con nghe hắn kể khoái chí « bravo papa ».
Ở nhà hay đùa là « gia đình mình như là cơ cấu tổ chức của nhà nước, đảng(vợ) lãnh đạo, nhà nưóc(chồng) quản lý, nhân dân (ba đứa con) làm chủ . Nhân dân muốn nghe thì nhà nước phải thỏa mãn.
Câu chuyện này đầu tiên được kể cho những bạn tù cải tạo ở L3T2 Trảng Lớn nơi quán càphê Cuòng Mù, lúc nhận được gói quà thăm nuôi thứ hai gởi đến sau 3 tháng vào trại và trại cho phép viết thư và nhận quà của người nhà.
Mỗi người chỉ được 1 gói mà hắn lại có lần thứ hai, lần này là do cô bạn của hắn gởi đến; trong gói quà chỉ là 1 gói thuốc lào ba số 8, gói cà phê, ít đường kèm theo một gói giấy nhỏ. Phải mở gói giấy cho cán bộ trại kiểm soát; là một khăn quàng cổ màu đỏ của chiếc áo dài mousline mặc lúc hắn gặp lần đầu mà hắn khen hấp dẫn, không biết là của vạt trước hay vạt sau đã được cắt may lại và hai dòng chữ viết trên giấy gói.
Bỏ chốn thành đô, trở lại làng
Tìm đường lao động chốn vinh quang…
Có lần, kể cho Ara biết làng em ở là làng chài vùng Nha Trang cát trắng cũng hao hao như làng chài của nhà thơ Tế Hanh
Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông…

Câu chuyện được kể trong tù bên cà phê điếu thuốc lào mà hắn gọi là quà của cô nàng « đen đỏ », nghe xong, Dược sĩ Nguyễn văn Hào có biệt danh là Hào « xích lô » cười hô hố phán một câu « Vậy ra mày là đại ca Tư Búa »,còn Đức Cốp, cũng đồng nghiệp với Ara chụp cây đàn – Tặng mày bản « tình hờ » …. Anh đang lừa dối em, mà sao em không biết… Giọng thằng này vừa hát vừa cười, đểu ra mặt . « Đen đỏ » có lần bàn với tôi về đàn ông đểu có hai dạng » nhất bắc kỳ, nhì tóc (xoắn)quíu ». Chí lý, nhìn kỹ lại thằng này vừa bắc kỳ, vừa tóc quíu, hèn gì!
Mang tiếng là đại ca Tư Búa từ khi Ara từ giã những tiền đồn, những trại biên phòng về làm lính cho bộ giáo dục . Có lần ghé thăm một người bạn nối khố, tên này vừa hoàn chỉnh và bàn giao xong công trình nên có mời vài người có liên quan công việc đi ăn uống, kéo luôn hắn đi theo.
Bữa nhậu thì đúng hơn, chỉ liên quan xung quanh thịt « ông thầy » nào là tiết canh dê, dê tái tương gừng, kẻm theo chén rượu huyết dụ. . “Thịt dê mà chấm tương gừng/Ăn xong khí thế bừng bừng như dê”. Cái điệu này mà “Mỗi ngày xơi món tái dê/ Đến tám mươi tuổi chưa về hưu đâu”
Cũng vì bừng bừng mà sau đó tên bạn nối khố muốn đưa Ara đi hạ hỏa, thôi thì
» Cũng liều nhắm mắt đưa chân
Để xem con tạo xoay vần đến đâu »
Xoay một vòng đường phố Ara được đưa vào một « hồng lâu mộng « , khu lầu hồng này là một villa nằm tọa lạc trong một khu tĩnh mịch đường Công Lý .
Giời ạ ! lần đầu tiên được đặt chân đến chỗ kín cổng cao tường như ri. Cô lễ tân thật lịch sự mà cũng rất lẳng lơ khoảng tuổi ba mươi, nhìn cũng thấy lòng xao xuyến, đón chúng tôi trong chiếc áo dài màu vàng nghệ mời vào salon nghỉ ngơi rồi rót mỗi người một ly cay cay , nồng nồng.
Biết Ara lần đầu ghé nên hắn được ân cần, cô giới thiệu từng người khi bốn cô mặt hoa da phấn từ trên lầu bước xuống, mỗi cô mang một màu sắc trên người như giới thiệu từng cá tính của từng con người, trong số này có một màu sắc hợp với sở thích của hắn là cô gái mang áo dài mousline màu đỏ huyết dụ hững hờ che màu đen khoác bên trong thân thể.
Thích sự pha trộn hài hòa giữa hai màu đen đỏ, thấy nó có một sự tương phản mãnh liệt của ngày và đêm, của lý trí và tình cảm và như sự trái ngược của tình và tiền. Trang phục thể hiện con người, khi em nghiện cả hai màu đen đỏ như là một thông điệp bảo rằng em chẳng rạch ròi được lý trí và tình cảm, chẳng phân biệt được thế nào là ranh giới giữa ngày và đêm, của âm và dương, của môi người đàn bà trong bóng đêm mơn man trên da thịt người tình . Cảm nhận được những ngóc ngách đa đoan ấy mà hắn và nàng cùng nhau chia xẻ âm dương . Trong căn phòng bày trí đẹp mắt mà lần đầu tiên hắn bắt gặp trong chốn lầu hồng, nằm bên cạnh, hắn thì thào vào tai em » có phải như dân gian bảo là phong độ đàn ông được thể hiện là
Làm trai cho đáng nên trai
Miệng thơm mùi rượu, tay khai mùi l… » .
Em không hấm không hứ mà ngược lại được một vòng tay quấn chặt cổ
Hay cho câu ca dao, cứ đeo đuổi hắn cho đến khi viết lại mà hình dung ra vành môi khiêu gợi ấy. Nằm chung bên nhau nhưng cũng là thói quen, ít khi hỏi tên chị em ta lúc gặp gỡ, xong việc thì một cái bắt tay từ biệt, nếu có duyên lần sau gặp lại.
Thế mà sự việc lại xẩy ra theo chiều hướng khác , cô ta xưng tên là Phong Lan , nói nhỏ vào tai kèm theo một số điện thoai » Lần sau nếu anh không chán thì gọi cho em ,vào đây ít thời gian bỏ tiền không đáng, em thích lối bỡn cợt quên hết ưu phiền của anh; ban ngày em đi làm thỉnh thoảng mới đến đây khi họ nhờ mà thôi ».
Thời bấy giờ, nhà có điên thoại không nhiều, chắc là gì đây; cô ta tiếp tục nói » Em là thư ký , số này anh gọi là có em ». À! thì ra cô ta cùng đơn vị với mấy em « nhẩy dù cố gắng », cũng chẳng tin cho lắm , cho đến một hôm gọi thử đến số này, thì đúng tên, đúng người , đó là số phone của một công ty tư nhân có văn phòng nơi thương xá Tax, hẹn gặp nhau tại cafétéria Rex.
Một tà áo đỏ phất phơ bên kia đường, vẫn là cái màu đỏ trên nền đỏ tô điểm thêm nét vẽ những chữ tàu, từng nhóm ba chữ nổi bật giữa màu đỏ lôi cuốn người nhìn, nhoẻn miệng cười khi thấy hắn ra đón, nhiêu đó đủ để máu Tề Tuyên vùng dậy trong người.
Khen áo dài và nét chữ linh động không theo lối chân phương, cô ta đố hắn biết ý nghĩa những chữ này không. Chỉ vào ba chữ trước ngực hắn bảo » ĐỪNG SỜ MÓ », ba chữ phất phơ giữa eo và vạt áo là « CẤM SÂN SI », còn ba chữ phần mông hắn gọi là « KHÔNG TÁY MÁY »
Vậy mà nhận được giọng cười sảng khoái » đừng và cấm ai kìa, chứ còn anh, em cho tất ». Cũng đã 5 giờ chiều , nói với em là đi với anh đến ngày mai nhé.
Uống xong tách cà phê, cả hai cùng đến một Hotel trên đường Gia Long , cạnh tiệm Ngọc Sơn, Bảo Hiên rồng vàng, chỗ này buổi sáng thỉnh thoảng ngồi ăn phở với bố mỗi khi về phép và đưa ông đi làm, đúng ra cụ đã hưu trí nhưng được lưu dụng một năm.
Em loay hoay đem ra áo ngủ vừa mua chuẩn bị đi tắm , mùi nước hoa thoang thoảng từ da thịt, mùi làm kẻ đứng từ phía sau lưng thấy rộn ràng.
Thử nghĩ, nếu bạn nghe tiếng « phựt phựt », tiếng cởi hàng nút của chiếc áo dài chắc bạn cũng bấn loạn, nó có sức hấp dẫn dẫn đến những âm ỉ trong lòng như những ngọn núi lửa sắp tuôn trào.
Khi được nhờ cởi hộ móc khóa của chiếc áo « cóoc xê » ; chưa vội hắn còn cà kê kể chuyện lúc đi học bị du đãng vây đánh tại quán cơm tấm trước cửa trường vì bản mặt khó ưa, đến một lò võ hắn xin học môn đánh bằng ghế đẩu thủ thân, hàng quán nào cũng sẵn ghế đẩu, thầy võ không dạy, chỉ dạy hắn đứng tấn cả tháng rồi thêm khẩu quyết « chấp thủ khai mã »(dùng tay phá đá), rồi còn cái gì là » đồng tử dâng quả »(mở khóa hai tay) sau là « âm dương song thủ »… nghe cứ như là chuyện Kim Dung bịa vậy.
Kể xong hắn bảo « không điều gì học mà không hành được » hôm nay anh xử dụng thế « chấp thủ khai mã » hai tay dùng mở khóa, kế là « đồng tử dâng quả » từ phía sau hai tay hắn vòng ra trước dâng hai quả đào và tiếp theo thế « âm dương song thủ » . Em rúc rích trong khúc nhạc dạo rồi từ từ cuồng quay, dán chặt vào nhau đến khi dung nham từ miệng núi lửa dâng trào. Búa đầu tiên đánh ra đúng lúc làm cả hai đều được hưởng những hormones du bonheur (kích thích tố hạnh phúc) đến ngất ngây làm cả hai thiếp đi một lúc.
Tối hôm đó, theo yêu cầu của em, ghé « bà cả Đọi » dùng cơm. Là quán cơm bình dân nhưng ngon và hợp khẩu vị. Canh rau đay nấu với cua đồng ăn kèm với quả cà pháo ròn tan thật tuyệt vời nuốt tới đâu thấy trôi tuồn tuột tới đó, lại thêm giả cầy, đậu rán…em ăn ngon hít hà như lúc được đánh búa.
Thả một vòng, ghé vào một quán nhạc, chút cà phê, chuyện đời kể nhau nghe. Chỉ vậy thôi mà em nắm chặt cánh tay nói rằng chưa một người đàn ông nào chịu làm như thế cả, vội vàng để thỏa mãn, thanh toán xong là biến vì lý do nào đó, chuyện cũng chẳng cần biết. Nằm tỉ tê tâm sự khi về đến khách sạn cũng na ná là bỏ quê nghèo ở làng chài Nha Trang lên thành phố kiếm ăn năm 20 tuổi, sau khi học hết trung học . Cũng tìm được một công việc và cũng sống được cho đến bây giờ. Chuyện đi làm thêm hay như ngày hôm nay cũng vui thì làm, không ai ràng buộc mà cũng chẳng ràng buộc ai cả. Em chẳng phải là Kiều để Nguyễn Du đẩy té xấp té ngửa vào lầu xanh, mình mẩy bầm dập, áo quần tả tơi, bị tước đoạt mọi quyền sống. Em sống với bản ngã và suy tính của em.
« Chơi cho thỏa chí tang bồng
Rồi ra em sẽ lấy chồng lập nghiêm » . Bỗng em ôm chầm lấy hắn mà hít, rúc vào nách tìm hơi hướm đàn ông. Em như người đàn bà đam mê truy hoan đang rủ rê hắn vào trò chơi ân ái. Trời tháng bảy mưa dầm, những cành cây bên đường va chạm vào cửa kính và như đâu đó có tiếng lá cây đang vặn mình, có chiếc lá đang cong cớn, chiếc lá đang rộn ràng, ướt đẫm, mép lá cọ vào nhau mang những âm thanh chóp chép như muốn rủ rê hắn, kéo đầu vào ngực, em bảo với hắn là phím đàn của em đang cần đôi môi ngân lên cung điệu, giúp em đi anh ! Như quân cờ domino đang nằm trong thế triệt buộc, em mân mê những ngón tay làm da thịt hắn lên cơn địa chấn. Búa thứ hai tung ra kịp lúc.
Hư quá đấy em ! cứ rủ rê anh vào trò chơi ân ái, làm anh tê liệt toàn thân? Sau đó giấc ngủ lại kéo đến…
Cơn mớ ngủ của em lúc 3 giờ sáng làm hắn thức giấc, tiếng mớ ngủ sao nghe như tiếng rên khe khẽ của mèo cái trên nóc nhà kêu gọi bạn tình, vươn mình trong cơn ngái ngủ như có cái gì réo gọi, mèo cái vẫn nằm im đó, hớ hênh như biết chắc rằng một điều hiển nhiên sẽ đến.
Từ tốn vờn mồi bằng những hơi thở bên vành tai, bằng những móng vuốt cào cấu đến khi đối thủ mềm nhũn mới nhẩn nha thưởng thức . Anh là một đạo diễn có tay nghề trong màn ân ái, đạo diễn giơ tay lên, hạ tay xuống làm diễn viên chuyên nghiệp càng xuất sắc trong vai thiếu phụ gợi tình. Nhát búa thứ ba cũng là nhát búa chí tử cho dù người đàn bà » hư » như em cũng phải nghiến răng. Hai đứa lại ôm nhau nằm vùi cho đến lúc mặt trời lên. Cái dư âm lúc 3 giờ sáng lại ập về , khi em rướn người về phía hắn như thách thức người đàn ông bên cạnh đáp trả, hắn đưa đôi tay thèm khát luồn sâu vào da thịt em nóng cháy, em hớn hở nằm xuống thì thầm » điểm tâm đi anh » .
Anh làm giọt mưa rơi
Vuốt ve chiếc lá thắm
Lá vặn mình chao nghiêng,
Giọt mưa tuôn xôn xao.
Cuộc chiến cũng kết thúc hoàn mỹ , nhìn mặt em hớn hở đi tắm rửa làm hắn vui lây ,chuẩn bị thù lao vào một phong bì, xếp vào sac tay của em rồi đi tắm cho khỏe, đang kỳ nghỉ hè được nghỉ theo học sinh nên cũng chẳng vội vàng.
Bước ra khỏi phòng tắm bỗng em ôm chầm lấy ; bỏ mẹ ! còn sức đâu nữa mà cử búa , nhưng không , em chỉ là cám ơn sự tế nhị . Chưa hiểu, thì được giải thích là chưa có người đàn ông nào xử sự như vậy cả , bình thường họ hỏi giá cả trước . Xong, đếm tiền trả công như là tiền trao cháo múc vậy , chưa bao giờ được gói vào phong bì rồi để vào sac em, như vậy là anh cho em quá thừa, họ nhìn em dưới con mắt gì em hiểu , em cũng thản nhiên đếm tiền, đi chẳng chút lưu luyến , anh không nhìn em bằng con mắt đó là đủ cho em vui rồi .
Xuống ăn sáng trước tiệm Ngọc Sơn, chỗ này thỉnh thoảng khi về phép chở bố tôi đi làm, đôi lúc hai cha con vào đây ăn phở nói chuyện với cụ.
Vừa ngồi xuống bàn thì gặp cụ cũng vừa ăn xong, đứng dậy, nhìn chúng tôi một lúc rồi buông một câu » Tối qua anh không về nhà ». Lối xưng hô « tôi » và « anh » là lúc cụ giận lắm mới nói, hắn phải lấp liếm , đây là bạn con, con mới gặp lại mời cô ta đi ăn sáng.
Đưa cô ta đi làm, trước khi chia tay cô bảo là « em mong có dịp gặp lại, đại ca Tư Búa của em ».
Lần khác, hẹn với em nhưng em bận có việc phải « giao tế » với khách hàng, bảo với hắn là giới thiệu cho hắn bạn cùng « binh chủng dù », nghe em kể chuyện đại ca Tư Búa nó cũng muốn đỡ búa lắm đó, đừng để em mất mặt.
Sau năm 1973, đoạn đường quốc lộ 13 bị gián đoạn, mỗi lần về Saigon phải nhờ phương tiện quân sự, nên cũng ít có dịp gặp lại.
Sau này có lần gặp lại, em cho hay là đã « lập nghiêm lấy chồng ».
Mong hai vợ chồng khi về làng chài, tìm được con đường đi tới vinh quang .

đại ca Tư Búa thành đại ca « sáu- chín »
Từ lúc Ara được « 69 mùa lá rụng », chắc phải đổi tên đại ca Tư Búa thành đại ca « sáu- chín » cho hợp với hiện tình đất nước, nay mỗi tháng còn đánh được chắc tay một búa là mừng vấp té rồi! Người ta mạnh người ta dùng sức, mình không còn mạnh phải dùng thế, có đúng không các bác.

Kiến trúc sư Trần Quang Minh hay còn gọi là Minh Bò vẽ tặng lần gặp gỡ ở Saigon, thấy giống đại ca « sáu chín » không. Cám ơn anh Minh Bò
Cũng chỉ là hồi ký của Ara, mời các bạn vui một vài trống canh.
Liege, ngày 24/1/2021
Ara Phát