Lúc đi tù, thời gian ở Trảng Lớn, trong dãy nhà có nhiều người am hiểu về bộ môn tử vi, có người còn hướng dẫn nhiều người khác môn học này, lúc đó ở Trảng Lớn không nhiều việc lao động, nên nhiều người theo học .
Trong tổ làm bếp của hắn cũng có một người xếp loại « thầy » về môn này, ngày nào cũng 5,7 học viên mang tập vở đến ghi chép, lâu lâu hắn cũng có nghe ý nghĩa các chính tinh, nghe để biết chấm một lá số tử vi, một vài cách an sao, thỉnh thoảng còn tung hứng câu chuyện cho vui, chứ cũng không đi sâu vào môn khoa học huyền bí này … xem lá số để biết được cuộc sống gia đình, xã hội mà mình có dự phần trong đời sống . Khi nhìn vào lá số điều người ta hay quan tâm là vấn đề gia đình vì gia đình là một xã hội thu nhỏ và trong cái xã hội thu nhỏ đó, cho dù là đông hay tây đều chung một quan niệm; đó là nền tảng của xã hội và điều hành cho gia đình được tốt đẹp là do vợ chồng có hòa hợp với nhau hay không, cái gia đình này khoa tử vi gọi là cung phu thê, tử tức, cung này quan trọng không kém cung Quan lộc hay tài bạch và cuộc đời lên xuống thế nào cũng bắt nguồn từ cung phu thê và mệnh của mình cũng dính líu nhiều vào cung này.
« Thân cư phu thê » dành cho cả chồng lẫn vợ và những người có « mệnh » nằm nơi « cung phu thê » thường có nhiều nét đặc biệt nhất là về phương diện tình cảm, hắn lấy bản thân vợ chồng hắn ra làm dẫn chứng…hắn gặp vợ hắn trong một hoàn cảnh khá đặc biệt ở khuôn viên nha khảo thí, cả hai chẳng ai ưa ai mà có phần như đã thù hằn nhau từ thuở nào trong kiếp trước…để rồi vô tình gặp lại trong một vài lần sau, khi đó có phần « dĩ hòa vi quý », và nẩy sinh tình cảm không biết từ lúc nào, rồi kết thành phu thê. Như vậy nếu chấm số tử vi đúng chắc chắn cả hai đều « thân cư phu thê » để cùng nhau dệt trọn đường tơ.
Vợ chồng hắn chẳng ai có lá số tử vi, vì hắn được sinh ra ở giữa đồng lúc chạy loạn ngày giờ sinh không rõ ràng . Khi về đến Hà Nội mới làm giấy khai sinh vì thế khi truy từ ngày dương lịch sang âm lịch, chẳng giống như mẹ hắn nhìn trăng (20 giấc tốt, 21 nửa đêm) mà phán sinh ngày 21 âm lịch . Vợ hắn cũng không thích lấy số tử vi, nhưng nếu người nào biết chấm số có lẽ vợ hắn mệnh ở cung phu thê này và nếu chấm kỹ thêm sẽ thấy người đàn bà này phải chịu cảnh cưu mang một ông chồng phóng túng, ngang bướng, lại mang chút tính bụi bặm phố phường mà vui đùa một chút gọi là « cà chớn ».
Còn gã Ara « mệnh ở cung phu thê », cả đời chuyện gì cũng cãi bướng, chỉ khi nào vợ nói thấy hợp lý hắn mới chịu nghe theo như nhiều lần hắn vào cửa tử lại ra cửa sinh là nhờ vợ hắn ; « ẻn » (elle) như nhìn thấy chuyện sắp xảy ra…Đã có lần hắn bị thủng bao tử phải đi mổ cấp cứu, sau đó lần khác hắn bị chảy máu bao tử, hắn nào biết, vẫn đi làm, mệt về nhà sớm, vợ lo lắng đo thấy khi áp huyết thụt và khi nghe hắn bảo đi tiêu phân đen thui…thế là tức tốc báo bác sĩ gia đình làm giấy giới thiệu đưa ngay vào bịnh viện cấp cứu, hắn bình an sau khi nằm nhà thương 10 ngày; lần khác lúc tắm cho hắn, khi kỳ cọ thấy bị một khối u nơi bẹn(háng), lại bắt hắn vào nhà thương, phát hiện ra hắn bị thòng ruột (hernies) phải mổ kéo ruột lên, dùng lưới chặn lại chỉ vì hắn làm công việc nặng nhọc và phải đứng suốt năm bảy tiếng, cũng cả tuần nằm viện. Lần mới nhất cũng phát hiện hắn đi đứng bị lệch người, ngồi cũng bị nghiêng người, vội vàng bắt hắn gặp bác sĩ gia đình khai báo, bác sĩ bắt hắn nhập viện cấp tốc ; bị vỡ mạch máu não vì cách đó 3 tháng khi lên đến bậc cuối thang cuốn hắn bị ngã đập đầu xuống đất phải vào nhà thương băng bó và bị biến chứng.
Vợ thích đọc, nghiên cứu và hiểu biết về y học, hay chăm sóc sức khỏe nên hay dòm ngó, hắn có triệu chứng gì khác lạ là bảo đi kiểm soát sức khỏe lại. Tóm lai trong người hắn, từ đỉnh đầu đến ngón chân đều có dính dáng đến dao kéo với mổ xẻ không biết bao nhiêu lần mà đều tai qua nạn khỏi cũng nhờ hắn có số « thân cư thê », toàn do vợ phát hiện, khuyên hắn đi khám sớm và thường thì sau khi khám đều phải lên bàn mổ, có lần mắt hắn bị « lông quặm » có nghĩa là lông mi cụp xuống đâm vào mắt, làm xốn xang khó chịu, đi bác sĩ khám, rọi máy, định bịnh xong rồi kết luận tại mí mắt bị sụp xuống, muốn hết phải mổ kéo mí mắt lên…hắn đồng ý, vụ này chỉ là tiểu phẫu, 2 đường rạch trên 2 mí mắt, xong khâu lại, kéo mí mắt lên, làm chưa đến nửa tiếng . Đến ngày tháo chỉ, bác sĩ chỉ 2 đường rạch nói với hắn là bây giờ mí mắt kéo lên, mắt lớn lên thêm một chút, lại được 2 mí…vì là trị bịnh hắn chỉ phải trả vài ba Euro tiền thủ tục hành chánh, nếu mổ vì thẩm mỹ, hắn phải trả nhiều vì bảo hiểm không chi trả cho làm đẹp . Tổng kết tình hình cho đến ngày hôm nay hắn có đến 6 lần vào bịnh viện cấp cứu, lần nào cũng chút xíu là « đai »(die), trong bịnh viện nói chuyện với bạn bè đến thăm, Ara vẫn còn khôi hài là « chút xíu là đi đái ».
Một lần rất đặc biệt, hắn thoát chết không dính dáng đến sức khỏe, mà là câu chuyện đi tham dự hội ngộ của khóa An Lộc 4/71 của hắn ở Mỹ vào cuối tháng 3/2016 .
Sinh nhật vợ là ngày thứ hai 21/3, hắn bảo vợ là lấy vé đi Mỹ ngày 22/3 sau khi tổ chức sinh nhật cho vợ, vé máy bay đã đặt, vợ lại bảo là ngày 21/3 nhằm thứ hai, mấy đứa cháu phải đi học, vậy thì làm trước vào ngày thứ bảy 19/3, thứ hai anh đi, sớm một ngày gặp bạn bè vui chơi trước một ngày… nghe lời đổi lại vé máy bay.
Hắn đến Los Angeles bình an, sáng sớm ngày 22/3/2016 đang ngủ ở nhà đứa cháu con ông anh, có tiếng điện thoại reo, vợ gọi cho hay là phi trường bị 2 kẻ khủng bố Kamikazé cho nổ tự sát 2 quả bom, nổ đúng giờ, ngay quầy check in đi Mỹ mà hôm trước hắn đứng cùng người con rể đưa đi đang chờ làm thủ tục, tan nát phi trường Bruxelles. Nếu không đổi chuyến bay thì giờ đâu có ai kể lại câu chuyện này. Đúng ra lần kể chuyện này chỉ là chuyện tử vi « thân cư thê », sẵn trớn hắn cho « ăn theo » câu chuyện khủng bố xảy ra ở phi trường Zaventem Bruxelles .
Câu chuyện xảy ra, Vũ đình Thọ và 500 thằng lười ở Mỹ có tổ chức một bữa cơm tối 22/3 tại nhà hàng Paracell mừng Ara thoát nạn, chủ nhân nhà hàng có chúc mừng một chai rượu đỏ, và lần khác tại hôm tiền hội ngộ của khóa 4/71 Ara Phat cũng kể chuyên này với anh em đồng môn An Lộc.
Gia đình hắn may mắn không ai bị ảnh hưởng trong vụ khủng bố này; bình thường hai cô con gái của hắn có mặt trên métro trên đường đi đến nơi làm việc cũng khoảng 9 giờ và cũng đi ngang trạm Maelbeek, hôm đó hai con hắn đứa trước đứa sau giờ oan nghiệt này 15, 20’…còn chồng của Phương Thư, con thứ hai của hắn có việc phải ra phi trường . Thằng con trai ói trước khi đưa con đến nhà trẻ, bố phải bế về nhà thay quần áo, nhờ vậy lên đến phi trường sau giờ nổ nên thoát nạn.

Ngay sáng ngày 22/3, cùng anh em « đoàn 500 thằng lười » đã có bữa café sáng ở nam Cali, lúc đó truyền hình đang tường thuật vụ khủng bố ở phi trường Bruxelles .
Hắn kể chuyện thoát nạn hôm tiền hội ngộ của khóa 4/71.

Đại đội 31 của hắn là đại đội « mẫu » của trường bộ binh Thủ Đức, quan khách đến thăm trường được đưa đến đây, hắn ra khỏi trường bộ binh thì mão lại hoàn mèo, linh tinh trở lại.
Câu chuyện khủng bố ở phi trường Zaventem Bruxelles .
Gom góp lại những tài liệu, hình ảnh và các bài viết đúng đắn, khách quan của các ký giả Pháp và Bỉ, hắn ghi lại câu chuyện đau lòng, ngày tang của vương quốc Bỉ khi ba quả bom của quân khủng bố ngày 22/3/2016 đã thổi bay tính mạng của 32 người vô tội, làm 170 người khác bị thương tại phi trường Bruxelles . Một tôn giáo tạo nên những con người cuồng tín, sẵn sàng tự sát cùng những người vô tội để được về cạnh Allah, lại được thổi vào tai nhiều trinh nữ theo hầu . Sao họ không về gặp đấng tối cao của họ một mình mà lại lôi kéo những người vô tội khác theo .

Grand Place(Quãng trường lớn) ngay trung tâm Bruxelles vào ban đêm, nơi này tấp nập du khách vào ban đêm, các hàng quán ngồi chen vai uống nước, chụp hình…

Khoảng 7h45 sáng 22/3, một chiếc taxi đã thả ba người đàn ông và vali của họ xuống sân bay Brussels, nằm ở phía đông bắc thủ đô Bỉ. Ba kẻ khủng bố đã đi từ vùng ngoại ô Molenbeek của Bruxelles. Ngay trước 8 giờ sáng, một trong những kẻ khủng bố đã cho nổ quả bom đầu tiên đựng trong vali của hắn, tại quầy làm thủ tục hành lý gần quầy số 11. Vài giây sau, vụ nổ thứ hai vang lên ở quầy số 2, kẻ khủng bố thứ hai đã cho nổ quả bom. giấu trong hành lý của mình. Sân bay sau đó đã được sơ tán. Vì một lý do nào đó không rõ, tên khủng bố thứ ba không nổ bom và bỏ trốn. Nơi hiện trường, lực lượng an ninh Bỉ phát hiện một chiếc túi chứa thiết bị nổ thứ ba này, mạnh hơn hai quả trước. Thiết bị này bị phá hủy khi lực lượng rà phá bom mìn tới nơi cho nổ mà không gây thương vong cho ai . Vụ tấn công tự sát kép này đã khiến khoảng 20 người thiệt mạng và hàng chục du khách bị thương. Vụ nổ gây thiệt hại đáng kể, buộc chính quyền phải đóng cửa sân bay trong nhiều tuần.
Đến 9.11′ sáng, kẻ khủng bố thứ tư đã kích nổ thiết bị nổ bên trong métro (tàu điện ngầm) Brussels khi nó rời ga Maelbeek, thuộc khu tổ chức châu Âu của thủ đô. Vụ nổ thứ hai ở toa tàu điện ngầm vô cùng dữ dội và phá hủy cả đoàn tàu. Vào thời điểm bận rộn này, vụ tấn công Kamikazé đã khiến nhiều nạn nhân và đồng thời giết chết kẻ khủng bố.
Nhà ga sau đó được sơ tán và toàn bộ tàu điện ngầm Brussels bị đóng cửa. Hai vụ tấn công khiến 32 người thiệt mạng và gần 340 người bị thương. Theo báo cáo tạm thời này, các nạn nhân tử vong thuộc 12 quốc tịch: 17 người Bỉ (bao gồm cả hai quốc tịch), 4 người Mỹ, 3 người Hoà Lan, một người Ý, một người Anh, một người Đức, một người Trung Quốc, một người Bỉ gốc Peru, một người Maroc, một người Ấn Độ, hai phụ nữ Thụy Điển. Một công dân Pháp-Bỉ, André ADAM, một cựu nhà ngoại giao Bỉ 79 tuổi, cũng là một trong những nạn nhân tử vong. Nhật báo Pháp Le Monde và nhật báo Bỉ La Libre Belgique đã hợp tác để thực hiện một bài tưởng nhớ chung tới các nạn nhân thiệt mạng trong vụ tấn công Bruxelles bằng cách thường xuyên cập nhật tiểu sử nạn nhân tử vong .
Từ năm 2015, Tây Âu hứng chịu làn sóng tấn công thánh chiến chưa từng có, do tổ chức Nhà nước Hồi giáo tuyên bố . Vào ngày 13 tháng 11 năm 2015, Pháp hứng chịu một số vụ tấn công khủng bố ở Paris và Saint-Denis . Bỉ cũng là mục tiêu của chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo vào mùa xuân năm 2016. Cuộc điều tra liên quan đến các cuộc tấn công ngày 13 tháng 11 năm 2015 ở Pháp trên thực tế đã dẫn đến đất nướcBỉ, nơi khởi nguồn của ba kẻ khủng bố, nhà tài trợ Abdelhamid Abaaoud cũng như hai anh em Brahim và Salah Abdeslam . Chính Salah Abdeslam, kẻ đã vận chuyển một số thành viên của lực lượng biệt kích thánh chiến trong các cuộc tấn công ở Paris và Saint-Denis, tên này không bị giết và tìm cách chạy trốn.
Vào ngày 15 tháng 3 năm 2016, một hoạt động của cảnh sát đã được thực hiện tại Forest, một thị trấn phía tây nam Bruxelles. Một người đàn ông, Mohamed Belkaïd, người được cho là đã điều phối bọn khủng bố vào ngày 13 tháng 11 năm 2015 ở Paris , đã thiệt mạng trong vụ tấn công. Hai người khác trốn thoát được, một trong số đó được xác định là Salah Abdeslam. Sau đó, tên này bị bắt vào ngày 18 tháng 3 năm 2016 tại thành phố Molenbeek, bị buộc tội “giết người, khủng bố và tham gia vào các hoạt động của một nhóm khủng bố”.
Bốn ngày sau khi bắt giữ Salah Abdeslam, vào ngày 22 tháng 3 năm 2016, hai vụ tấn công liều chết đã xảy ra cách nhau một giờ ở Bruxelles. Ngay trước 8 giờ sáng, hai kẻ đánh bom liều chết là Najim Laachraoui và Ibrahim El Bakraoui đã cho nổ tung mình tại sảnh khởi hành của sân bay quốc tế Zaventem. Kẻ khủng bố thứ ba, sau này được xác định là Mohamed Abrini, cũng liên quan đến vụ tấn công Paris, đã không kích hoạt quả bom của mình và bỏ trốn. Vụ tấn công thứ hai xảy ra ở Brussels lúc 9:11 sáng: kẻ đánh bom liều chết Khalid El Bakraoui đã cho nổ tung thân mình trên một chuyến tàu điện ngầm rời ga Maelbeek, thuộc khu thể chế châu Âu. Hai vụ tấn công tự sát gần như đồng thời này đã được Nhà nước Hồi giáo tuyên bố vào ngày hôm sau thông qua cơ quan Amaq của chúng. Chúng khiến 32 người chết và khoảng 340 người bị thương, tạo thành vụ khủng bố tàn sát lớn nhất trong lịch sử nước Bỉ . Thủ tướng Bỉ Charles Michel lên án “hai vụ tấn công bừa bãi, bạo lực và hèn nhát” này. Cuộc điều tra của cảnh sát về các cuộc tấn công ngày 22 tháng 3 năm 2016 cho thấy chúng được chuẩn bị bởi cùng một nhóm thánh chiến Pháp-Bỉ đã tấn công Paris và Saint-Denis vào ngày 13 tháng 11 trước đó. Kẻ chạy trốn khỏi sân bay Zaventem là Mohamed Abrini, bị bắt vào ngày 8 tháng 4 năm 2016 tại Anderlecht, một thị trấn phía tây nam Bruxelles.

Hai kẻ đánh bom liều chết là Najim Laachraoui và Ibrahim El Bakraouin, kẻ thứ ba đội nón có tên là Mohamed Abrini, bị bắt vào ngày 8 tháng 4 năm 2016 tại Anderlecht .



Một trong hai quầy là nơi check in đi Mỹ, không trực tiếp đến phi trường Los. mà đổi ở Philadelphia, đi Mỹ lúc nào xếp hàng cũng đông vì phải chờ phỏng vấn ba điều bốn chuyện. Ngày hôm trước 21/3 hắn đứng đúng ngay vị trí này cũng cùng giờ bom nổ, để chờ làm thủ tục .

Tan hoang tại sảnh khởi hành của sân bay quốc tế Zaventem/Bruxelles.



Para-commandos( biệt động mũ nâu) của Bỉ là đơn vị chiến đấu được triển khai bằng trực thăng hoặc máy bay đến hiện trường, được huy động rất nhanh, trang bị nhẹ để có thể phản ứng kịp thời.


Vụ nổ thứ hai ở ga Maelbeek, thuộc khu tổ chức châu Âu của thủ đô, đây là trạm huyết mạch của métro có hàng chục ngàn hành khách qua lại mỗi buổi sáng, hiện trường bị phong tỏa nên ít có hình ảnh bên trong

Vẫn còn dấu vết của cuộc tấn công, tác phẩm nghệ thuật “Chuyến bay trong tâm trí” ban đầu được đặt bên trong nhà ga, sau được chuyển ra ngoài, nhằm mục đích trở thành một nhân chứng thầm lặng và tưởng nhớ các nạn nhân.


Những người Bỉ đặt hoa tưởng niệm nạn nhân vụ khủng bố; mọi người nắm tay nhau đồng lòng chiến đấu với khẩu hiệu « je suis Bruxelles »

Một ký giả của RFI tên Thanh Hà viết một bài báo ngày 25/3/2016 với tựa đề » Tại sao Bỉ trở thành sào huyệt của quân thánh chiến tại châu Âu? » Bài báo đổ lỗi do chính quyền Bỉ đã nuôi những quân khủng bố sống quanh quẩn nơi vài địa danh ở Bruxelles, làm nước Pháp bị ảnh hưởng. Sau bài báo này một thời gian ngắn, bọn khủng bố lại tấn công vào một đám đông ở Nice do Mohamed Lahouaiej-Bouhlel tổ chức.
Mohamed Lahouaiej-Bouhlel, một người Tunisia sống ở Nice, không đến từ Bỉ, lái một chiếc xe chở hàng hạng nặng đâm vào đám đông gần 30.000 người tụ tập xem bắn pháo hoa nhân ngày quốc khánh Pháp 14/7/2016, trên đường đi dạo gần 2km vào lúc 22 giờ . Vụ tấn công khiến 86 người thiệt mạng, 458 người bị thương, chỉ chấm dứt khi kẻ khủng bố bị cảnh sát bắn chết. Vụ tấn công được tuyên bố vào ngày 16 tháng 7 bởi tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo (được gọi là “Daesh”).…ký giả Thanh Hà có biết câu nói từ lâu đời là « tiên trách kỷ, hậu trách nhân » hay không, do tự mình không tìm hướng đề phòng mà chỉ biết tìm kiếm một ai đó mà tìm cách trút trách nhiệm để lương tâm mình không bị dày vò . Có phải đây là tâm lý con người như người Pháp hay nói « Ce n’est pas ma faute ! C’est la faute de l’autre ! »(không phải lỗi của tôi, lỗi của người khác). Và hắn cũng nghĩ rằng không chỉ riêng Bỉ, mà Pháp, Đức hay đứng đầu thế giới như Mỹ cũng đều phải tự đề phòng trước tiên, đâu phải do những kẻ khủng bố đến từ Bỉ .
Ngày 23/3/2016, lúc ở Cali, hắn nhận được một bài viết « Khi Tintin khóc…. » do vợ hắn gửi, tác giả bài viết là một người Bỉ gốc Việt đang ở Fort Worth là một thành phố nằm ở bang Texas trong khu đô thị Dallas, Hoa Kỳ.
Chị Lan Hương viết một bài mang nhiều cảm xúc . Lúc nghe phi trường bị đánh bom, nghe bao nhiêu người chết, bị thương; hắn đau lòng nhưng chưa cay mắt như khi đọc bài viết này.
Vậy mà hắn nhận được nhiều email lại kết tội rằng « tại thằng Bỉ ngu, nuôi tụi khủng bố mới xảy ra chuyện này ».
Chuyện xảy ra nơi một đất nước hiền hòa, diện tích nhỏ, dân số ít, chưa hề thấy được máu đổ chan hòa…mà cũng đâu chỉ mình Bỉ mà bảo là « tintin ngu »; có ai dám bảo là Mỹ ngu, Pháp dại, Đức ngớ ngẩn không…vậy mà Mỹ cũng bị cú đánh trời giáng năm 2001, còn Pháp sau biến cố quân khủng bố tàn sát ký giả « Charlie hebdo » mà vẫn để xảy ra biến cố ngày 13/11/2015 rồi lại 14/7/2016 ở Nice .
Ngày 19/12/2016 tại chợ Noël ở Berlin Đức, cùng một kịch bản ở Nice … Tối hôm đó, khoảng 8 giờ tối, tài xế một chiếc xe chở hàng hạng nặng lao vào đám đông có mặt tại chợ Giáng sinh ở Breitscheidplatz, một quãng trường nằm ở phía tây Berlin, giữa đại lộ chính Kurfürstendamm và vườn bách thú, khiến 12 người chết và 48 người bị thương . Đâu thể nói rằng ai khôn ai dại được, mà phải biết câu « cư an tư nguy » như đã được in trong huy hiệu của trường bộ binh Thủ Đức, lấy từ câu ngạn ngữ Latine “SI VIS PACEM PARA BELLUM” cũng là một câu người Pháp thường nhắc đến « Si tu veux la paix, prépare la guerre », được diễn giảng “Muốn sống trong hòa bình, phải chuẩn bị chiến tranh”, phải tự đề phòng như đề phòng covid 19 năm nào, bọn khủng bố như vi trùng luẩn quẩn chung quanh, sơ hở là phá hoại..


Khi Tintin khóc….
Lan Hương
Posted: 23 Mar 2016 06:09 AM PDT
Tám giờ sáng hôm nay, Tintin bật khóc. Chẳng phải vì con chó Milou mất tích. Mà vì ba quả bom thổi bay tính mạng của 36 người vô tội, làm 170 người khác bị thương. Tám giờ sáng, giờ mọi người đã thức dậy, đã xong một cái croissant, một ly cà phê, và trên đường tới sở, tới trường, một số người chuẩn bị cho những chuyến bay ngắn dài, với túi khoác trên vai, valy để sẵn sàng dưới chân, tay cầm passport. Một ngày hẳn sẽ giống như những ngày khác, một ngày rất mới mẻ để bắt đầu. Thế nhưng Tintin đã khóc khi ba quả bom nổ tung. Mang mầm chết chóc đến, mang hoảng loạn đến, mang nỗi sợ đến, mang giận dữ đến. Dù cho Jacques Brel có cất lời ca bài “Quand on a que l’amour” lúc này, hẳn mọi người sẽ khó lòng tha thứ. Nỗi mất mát lớn lao quá cho một đất nước quá nhỏ.
Nước Bỉ bé tí hin, nằm lọt thỏm giữa bên trái là đại cường quốc Pháp, bên phải là đại cường quốc Đức, mép phía trên là tulip Hòa Lan, khoảng phía dưới là ngân hàng Luxemburg. Nó nhỏ đến nỗi lái xe khoảng 3 tiếng tứ phía là đã sang đất nước khác màu cờ khác quốc ca khác lúc nào không hay. Nó yên bình hiền hòa đến nỗi quốc gia chút xíu có hai ngôn ngữ, mạnh ai muốn nói tiếng gì thì nói, dĩ hòa vi quý. Vua Bỉ đi ra đi vô cung điện, không trống kèn rầm rộ, nhìn cờ treo biết Vua ở đó, không có lá cờ đen vàng đỏ trên nóc Palace, biết ngài đi vắng. Hôm khai trường vừa rồi, Vua dẫn hai con đi học như mọi ông bố bình thường, đồ rằng Hoàng hậu sáng hôm đó đứng trong bếp gói đồ ăn vào hộp cơm cho con mang đi học. Nó yên bình đến nỗi cảnh sát của Bỉ hơi chậm chạp vì chưa từng đụng độ với bất cứ tình huống nguy hiểm nào, ngày diễn binh kéo xe tăng xe pháo mọi người bảo nhau có biết bắn hay không đấy.
Nói thế để biết cái đất nước đó nó hiền lành và ba phải biết bao nhiêu.
Thế mà sáng nay đất nước của Tintin có hơn ba mươi người nằm xuống, khoảng hơn một trămngười bị thương. Chỉ vì một nhóm người không thích cái lối sống của nước Bỉ, không thích những gì nước Bỉ đã cho mình, không thích tất cả trừ chuyện giết người vô tội. Tấn công tự sát, nghĩa là nó cũng nổ tung cùng lúc với trái bom cột chặt vào bụng, con đường đi lên thiên đàng ngắn nhất. Cứ việc đi, nhưng tại sao lại bắt chừng đó người, những người tay còn cầm túi hành lý, vé máy bay, chuẩn bị cho một chuyến đi xa, những người sáng ra đi làm như mọi ngày mà không biết rằng buổi chiều mình không về nhà, cùng đi với mình? Những người nằm xuống, không bao giờ biết ngày mai sẽ như thế nào, đã từng một cách trực tiếp hay gián tiếp, dùng chính tiền thuế đóng góp của mình nuôi cái quả bom tự sát đó, từ khi nó được đẻ ra, lớn lên đi học, chắc không đi làm, để rồi hôm nay nuôi ong tay áo. Họ, những người đã nuôi cái mầm mống ung nhọt hận thù đó, nằm chết trên sàn sân bay Zaventem mảnh vỡ tung tóe, trên sàn métro Maelbeek máu chảy loang lổ, mà không kịp hiểu tại sao lại là chính họ, mà không kịp biết vì đâu nông nỗi, mà không ngờ rằng lòng tốt của mình được trả giá bội bạc đến như vậy. Bắt đầu từ tối hôm nay trở đi sẽ có những bữa ăn dư một bộ dĩa muỗng, những công sở dư một chỗ ngồi, những bức hình chụp sẽ có một khoảng trống không gì lấp đầy được. Ai sẽ phải trả giá cho những mất mát đó? Cái thằng khốn kiếp chết cùng với họ ư? Gia đình của nó ư? Tổ chức nhà nước Hồi Giáo IS sẽ nhơn nhơn đứng ra nhận, rất đỗi tự hào vì đã đánh một cú chí tử vào “trái tim của Châu Âu”. Nhưng chúng sẽ bị cả thế giới sỉ vả, lên án và quyết tâm diệt tận gốc càng quyết liệt hơn. Giải pháp hòa bình cho mọi xung đột giữa tổ chức này với phần còn lại của thế giới càng đi dần về con số zero hoặc dưới zero. E rằng bạo lực sẽ càng mạnh mẽ hơn, từ cả đôi phía.
Cái đất nước bé tí này, cái đất nước của Xì Trum – Peyo, sáng nay có ba quả bom nổ ở hai chỗ khác nhau, mang theo hơn 30 sinh mạng, đủ để làm cả nước bị tê liệt. Nhưng có lẽ mọi người sững sờ, tê tái vì sự khủng khiếp, dã man, vô nhân tính của lũ giết người nhiều hơn. Métro đóng cửa, sân bay đóng cửa, biên giới đóng cửa, trường học đóng cửa. Xe nhà thương xe cảnh sát hú còi ầm ĩ, xe cộ ách tắc trên xa lộ. Và mọi người nhìn nhau bàng hoàng. New York năm 2001 đã từng trải qua thảm cảnh này, rồi tới Paris năm 2015 đã đi qua mọi chết chóc vô nghĩa, và hôm nay là Bruxelles. Nhân loại tê điếng vì cách người người đối xử với nhau. Nhân loại nhìn nhau không hiểu vì sao. Jacques Brel xứ Bỉ đã từng hát cách đây khá lâu “Quand on a que l’amour”, bài hát này được chọn hát trong dịp tưởng niệm những nạn nhân đã chết ở Paris năm ngoái, bây giờ cất lại lên cho những người nằm xuống ở Bruxelles. Bài ca hòa bình cho nhân loại nhưng chắc chắn đã chẳng lọt vào tai những kẻ giết chóc, những kẻ cố tình chà đạp lên những gì cao đẹp nhất của loài người.
Quand on n’ a que l’amour
A s’offrir en partage
Au jour du grand voyage
Qu’est notre grand amour
Quand on n’ a que l’amour
Mon amour toi et moi
Pour qu’éclate de joie
Chaque heure et chaque jour
Quand on n’ a que l’amour
Pour vivre nos promesses
Sans nulle autre richesse
Que d’y croire toujours
Quand on n’ a que l’amour
Pour meubler de merveilles
Et couvrir de soleil
La laideur des faubourgs
Quand on n’ a que l’amour
Pour unique raison
Pour unique chanson
Et unique secours
Quand on n’ a que l’amour
Pour habiller matin
Pauvres et malandrins
De manteaux de velours
Quand on n’ a que l’amour
A offrir en prière
Pour les maux de la terre
En simple troubadour
Quand on n’ a que l’amour
A offrir à ceux-lа
Don’t l’unique combat
Est de chercher le jour
Quand on n’ a que l’amour
Pour tracer un chemin
Et forcer le destin
A chaque carrefour
Quand on n’ a que l’amour
Pour parler aux canons
Et rien qu’une chanson
Pour convaincre un tambour
Alors sans avoir rien
Que la force d’aimer
Nous aurons dans nos mains
Amis, le monde entier
Quân khủng bố như cỏ dại, nhổ chỗ này, mọc chỗ khác. Bởi vì chúng chẳng còn gì để mất, hoặc tự cho là chẳng còn gì để mất, ngoại trừ thiên đàng như bánh vẽ trước mặt, và có thể đâu đó, là một số tiền kha khá để lại cho gia đình chăng? Nước Bỉ đã từng giang rộng vòng tay tạo cho không biết bao nhiêu người tị nạn những cơ hội ngang bằng dân bản xứ. Cơ hội đó là đồng đều, thế thì tại sao một nhóm thanh niên mặt mũi non choẹt, sinh ra ở Bỉ, nói tiếng Pháp xoen xoét, tiếng Hòa Lan bị bắt học ở trường cho rằng khó quá ì à ì ạch mãi không xong một mẩu đối thoại, nhưng một câu chào chẳng lẽ không nói được, thì tại sao lại phải đi tự sát cho một chính nghĩa ở tận đâu? Cái chính nghĩa mà nói cho cùng, đã đẩy hơn hai phần ba dân số của Syria bỏ chạy tán loạn, sẵn sàng bỏ mạng chết trên biển để đến được Châu Âu, cái chính nghĩa đã đẩy mọi người ra khỏi tổ ấm của mình, ra khỏi mái nhà của mình, ra khỏi quê cha đất tổ của mình, để rồi tha phương cầu thực, vất vưởng trong các trại tị nạn, chờ tấm lòng nhân ái của một quốc gia nào đó. Và nếu quốc gia đó có mở lòng đón họ, cùng lúc đón luôn nguy cơ khủng bố chen vào. Sau này, nếu các quốc gia có tuyên bố đóng cửa cho làn sóng tị nạn, thì xin hiểu giùm cho tại sao.
Dù cho có nhân danh bất cứ cái gì đi nữa, lấy đi chừng đó sinh mạng của những người vô tội là điều bất chính nghĩa nhất trên đời, là điều đáng bị sỉ nhục, đáng bị lên án và không bao giờ tha thứ được.
Sáng nay đọc hàng tin lớn trên CNN “Brussels under attack” không kìm được nước mắt! Belgium là quê hương thứ hai của mình, mọi nhớ mong mọi trông ngóng đều hướng về nó, mọi vui buồn đều dồn về nó, vì nó có Ba có Má, có anh chị em, vì nó đã cưu mang mình những bước đầu chập chững đất khách quê người, vì nó đón nhận mình trong vòng tay rất đỗi êm ái, hòa bình và thân thiện của nó và vì nó đã cho mình một cơ hội để từ đó mình mới được như ngày hôm nay. Mình rất đỗi tự hào để tuyên bố rằng “Je suis Bruxelles”, ngày hôm nay và mãi sau này.
Tự trong đáy lòng, xin chia buồn với tất cả những nạn nhân của ngày hôm nay. Công lý sẽ đến với tất cả mọi người, mọi tội ác sẽ bị trừng phạt, nhân loại không dung tha cho mọi bạo lực đã và đang núp bóng dưới bất cứ chiêu bài nào, dưới bất cứ chính nghĩa nào dưới bất cứ tôn giáo nào.
Be strong, Belgium!
Lan Hương
Fort Worth 03/22/2016


Hắn chọn con đường « Je suis Bruxelles » từ lâu, vì đây cũng là quê hương thứ hai của hắn, đã cưu mang hắn và cả gia đình khi đến đây để tị nạn cộng sản, tất cả con cái được chăm sóc y tế, giáo dục cẩn thận, không một chút kỳ thị khi ra ngoài xã hội…vì thế vào năm 2012 hắn nhận được giấy tờ cho qua Mỹ định cư do cậu em vợ bảo lãnh trước đó 10 năm . Không lẽ vì đến được một đất nước giàu có hơn Bỉ mà mình lại « tham phú phụ bần » bỏ nơi đã từng cưu mang, ra đi lần nữa vì thế gia đình hắn đã từ chối nhập cảnh và đã hoàn trả lại giấy tờ cho phép hắn qua làm thẻ xanh . Thế nào gọi là « miếng khi đói bằng gói khi no/ Của tuy tơ tóc nghĩa so nghìn trùng(Nguyễn Trãi/ gia huấn ca) » . Trước đó lúc hắn vừa đến Bỉ, người anh vợ cũng gởi cho gia đình hắn giấy tờ cho phép nhập cảnh Canada (1984) cũng đã không đi ; ai bảo ngu, hắn chịu !
Chỉ vì hắn thích khẩu hiệu « Je suis Bruxelles ».
Từ khi có những cuộc tấn công tự sát của nhóm thánh chiến Hồi giáo, khi chúng lái xe tải hạng nặng nhào vào những khu vực dành cho người đi bộ ở Bỉ , Đức hay ở Pháp (Nice) . Mỗi nơi tìm một phương cách chống lại… ở Bỉ nơi những khu vực đông người đi dạo, những mũ nâu para- commandos canh gác duy trì trật tự . Những nơi họp chợ, ngay 2 đầu vào chợ hoặc là quân xa hoặc là xe vận tải lớn án ngữ và họ đưa ra một phương án nữa là đặt những chậu cây khổng lồ nặng có đến cả tấn trước những con đường dẫn đến khu đi bộ như trong tấm ảnh hắn chụp ở place Flagey, chỗ sáng sáng hắn hay ngồi uống café, vừa có không gian tươi mát và thấy mình như được bảo vệ .
Hắn cũng có nhiều kỷ niệm với tháng 3 dương lịch . Ngày 4/3 cũng là ngày hắn đặt nụ hôn đầu tiên lên môi người tình, trở thành vợ hắn không lâu sau đó, ngày lập xuân 21/3 hàng năm cũng là ngày sinh của người đầu gối tay ấp của hắn, chém chết cũng có một nụ hôn, mà chắc rằng nụ hôn nồng nàn hơn nụ hôn năm ngoái . Sau một thời gian « ăn theo » vợ, hắn xuất cảnh đi Bỉ ngày 14/3/1984…chỉ vài ngày nữa là hắn ở Bỉ đã 40 năm, lúc đó hắn 35 tuổi. Tháng 3 cũng là tháng hắn mua căn nhà đầu tiên ở Liege . Lại thoát chết trong vụ khủng bố ở phi trường Bruxelles cũng vào ngày 22/3 …cũng lại tháng 3, hắn lại vừa ký giấy giao cho một công ty địa ốc bán dùm hắn căn nhà ở Liege cũng vào đầu tháng 3 .
Kể ra tháng 3 dan díu với hắn nhiều như là cái lá số « thân cư thê » của hắn .
Đồi Delta Auderghem- Bruxelles
Ngày 03/03/2024
Ara

Anh Ara có thân cư thê, có duyên với tháng 3, cũng là tháng …cư thê! :))
Truyện này anh có trích bài viết của Lan Hương, thật cảm động, xót xa khi thấy dân số Bỉ 0 bao nhiêu mà chết 32 người và bị thương một trăm mấy người cũng là nhiều lắm ạ.
Đám Hồi giáo đi đến đâu cũng làm người ta sợ hãi như thần chết bám đuôi vậy!
Thân chúc ac cùng gia đình sức khỏe, hạnh phúc, bình an và mãi mãi mỗi năm kỷ niệm cư thê cứ tiếp tục để cuộc đời anh Ara thêm nở hoa nhe :))
emNH
J’aimeJ’aime
Cám ơn Sỏi Ngọc.
Anh Ara
J’aimeJ’aime